#minh tu
Explore tagged Tumblr posts
Text








8 Friendships.
#hang mckinley#william mckinley#nhi tuyet#tu thanh#long phuc#nhut minh#tue gia#hao gia#edits#hang x william mckinley#4th of july#project 2025#art#picture#friendship#yeeees i'm hang mckinley#artists on tumblr#pinterest#united states fanart#usa#united states
2 notes
·
View notes
Text
RFA và những luận điệu xuyên tạc về sự kiện Tu viện Minh Đạo
Radio Free Asia (RFA) từ lâu đã nổi tiếng là một kênh truyền thông thường xuyên đưa tin tức và bình luận mang tính tiêu cực, một chiều về các sự kiện diễn ra tại Việt Nam. Gần đây, trang này đã đăng tải một bài viết về vụ việc chính quyền tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu kiểm tra Tu viện Minh Đạo, không ngần ngại ngụ ý rằng đây là một động thái đàn áp, can thiệp vào hoạt động tôn giáo. Tuy nhiên, thực tế cho…
#dư luận#Giáo hội#ngụy biện#nhân quyền#Phật giáo#Radio Free Asia#RFA#tổ chức tôn giáo#tôn giáo#Tre Làng#tự do#Tu viện Minh Đạo
0 notes
Photo

Women’s World Cup 2023 team guides part 20: Vietnam Mai Duc Chung’s debutants are in a tough group, drawn with both 2019 finalists, but the Vietnamese game is on the upThis article is part of the Guardian’s Women’s World Cup 2023 Experts’ Network, a cooperation between some of the best media organisations from the 32 countries who qualified. theguardian.com is running previews from two countries each day in the run-up to the tournament kicking off on 20 July. Continue reading... https://www.theguardian.com/football/2023/jul/13/womens-world-cup-2023-team-guides-part-20-vietnam
#Women’s World Cup 2023: Guardian Experts’ Network#Vietnam women's football team#Football#Sport#Women's World Cup#Women's football#Women's World Cup 2023#Minh Chien Tu#The Guardian
0 notes
Text
Thử nhìn lại “Người tu học chân chính cần gì?”
Nói đạo Phật là đạo “cứu khổ ban vui” nhưng kỳ thực chẳng có ai ‘cứu’ mà cũng không ai ‘ban’ cho cả. Cũng như trong tu tập không có xua đuổi, cũng không có trông đợi. Kinh Phật không phải để khẩu tụng mà kinh Phật là lời, là tiếng nói của người thực chứng cho nên tối thiê��u nó phải được nhận thức, được hiểu biết thông qua sự thực nghiệm. Học kỹ đi rồi quên lý thuyết…

View On WordPress
0 notes
Note
hey! this is a dumb question, but why are general secretaries elected for life?
They aren't. The procedure in democratic centralism is that a Congress is called periodically, typically every 4-5 years though that might vary, where a new Central Committee and its associated organs are elected, including the General Secretary. The Congress is the most powerful organ in a communist party, above the CC and gensec. Members of the party are chosen as delegates from their local cells, and they each have one vote, as well as having the duty to participate in the debates.
In the USSR, Lenin was actually never the general secretary, then Stalin was elected repeatedly despite him asking to step down multiple times. He died whole being gensec. Khruschev was replaced by Brezhnev in 1964. Brezhnev did die in 1982, and afterwards there were two quick successions both ended with the person holding the position dying, Andropov in 1984 and Chernenko in 1985. Gorbachev of course died 2 years ago, as he was overthrown. It is true that after Stalin the USSR had a very aged leadership, that's why Brezhnev, and especially Andropov and Chernenko died in the position.
In Cuba, before the revolution, only José Peña Vilaboa died while being first secretary and he only held it for a year or two. Fidel left office in 2011 and he died in 2016. Raúl Castro succeeded him and he left office in 2021, he's still alive. Now it's Miguel Díaz Canel who is 64.
In Vietnam, Trần Phú died while in office in 1935, then it wasn't until 6 general secretaries/first secretaries, including Hồ Chí Minh who died 9 years after leaving the position, Lê Duẩn died while in charge in 1986. No other general secretaries have died except for Nguyễn Phú Trọng who died last year.
In China, there is more of a marked difference between the state and party, but it's honestly not that hard to research. Most have not died in office.
The DPRK is a big exception, the Worker's Party of Korea, which to be clear isn't even the only party in the DPRK, has had 3 previous general secretaries (Kim Tu-Bong, Kim Il Sung, Kim Jong Il) who have all died in office. I'm sure someone can explain this in more depth, but the Kim family was so well-regarded and initially chose as general secretaries because they were almost legendary guerilla fighters against Japanese occupation, especially Kim Il Sung. Anna Louise Strong talks about this more here in chapter 3 Government and Elections. Whatever the case, each member of the Kim family has been very involved in the WPK, and due to the accumulated experience elected.
Whichever country you were thinking of when you sent this ask, which is probably the USSR or the DPRK, nobody is chosen until death. These positions are regularly and democratically renewed or reconfirmed, and I don't think that someone being elected multiple times is undemocratic. If people are happy with how something is run, why would they change it? and besides, let me remind you the General Secretary is not that supremely powerful. All decisions in a democratic-centralism system are taken collectively, taking into account previous debates and the constant feedback from the base. Many, many people are involved who the Central Committee rely on, and the CC itself often changes members even more between congresses. Idk, the USamericans chose FDR for almost 4 terms an nobody talks about the FDR dictatorship. It's not hard to believe maybe FDR was simply a good president most people liked, and who was in charge during a crucial time. The DPRK has been under constant siege since its very creation, under sanctions and with some of the largest military bases and exercises on its border, run by the people who killed around a fifth of your people. Changing leadership often might also be conducive to instability and a rapidly-changing course, which the Korean people would understandibly not want.
Same with Stalin. He was the general secretary during a crucial time, the collectivization of work and industrialization on par with the US and western Europe, followed by the Nazi-fascist invasion, and then the very costly reconstruction.
Non-ruling democratic-centralist parties typically have a much faster rotation of general/first secretaries, you can look at a list on Wikipedia for most parties out there and you can compare with their death dates.
196 notes
·
View notes
Text
Ó que comoção
Este travo de ilusão.
Este tanto te querer.
Que chega até a doer
Ao dar-se luz à razão...
Fosse minh´alma serena
Tu a primavera amena,
Ou regresso de andorinha.
Ó fosses tu apenas minha.
Não apenas meu poema...
jorge du val

74 notes
·
View notes
Text

Oliwia Petryna by Nguyen Minh Tuan Tu
134 notes
·
View notes
Text

Cổ nhân nói: “Trạng thái tu dưỡng cao của đời người là nhìn thấu mà không tranh cãi.”
1. Nhìn thấu mà không nói ra là tôn trọng
Vương Dương Minh từng nói: “Mỗi người nên có ít lời khuyên răn, phê bình và nhiều lời khuyến khích, khen thưởng”.
Đúng là khi hòa đồng với bạn bè, cách giao tiếp đúng đắn là bớt trách móc và bao dung hơn.
Trương Đại Thiên, một bậc thầy về hội họa truyền thống Trung Quốc, đã từng vẽ một bức tranh có tên “Lục Liễu Minh Thiên Đồ”, trong đó một con ve sầu lớn cúi đầu và kêu lên trên cành liễu, rất sống động như thật.
Chuyện xảy ra khi Trương Đại Thiên đến thăm Từ Nãi Lâm với những bức tranh của anh ấy, Tề Bạch Thạch cũng ở đó. Sau khi xem bức tranh này, Tề Bạch Thạch đánh giá cao tác phẩm: sự kết hợp giữa chuyển động và tĩnh lặng khá biểu cảm.
Trương Đại Thiên gật đầu và bày tỏ ý định của mình đối với bức tranh.
Sau đó, Tề Bạch Thạch nói rằng anh ấy cũng đã vẽ ve sầu, khi kêu nó sẽ ngẩng đầu lên.
Tình cờ lúc đó, có một ông nông dân già nói với Tề Bạch Thạch rằng tư thế của ve sầu khi kêu là “cúi xuống”.
Để tránh xung đột, Tề Bạch Thạch nói rằng: “Kỳ thật ta cũng chưa tận mắt nhìn thấy, có thể ta đã nhìn lầm”.
Trương Đại Thiên đã suy nghĩ về vấn đề này rất lâu sau khi vụ việc xảy ra. Mãi cho đến khi nhìn thấy một con ve sầu trên cành liễu ở vùng quê khi đang phác họa, ông mới phát hiện ra rằng đầu của con ve sầu thực sự hướng lên trên khi nó kêu.
Tề Bạch Thạch đã biết từ lâu, nhưng ông cũng không nói gì, chỉ để tránh cho người khác thấy xấu hổ.
Bình tĩnh là sự tôn trọng nhìn thấu mọi việc mà không nói ra, và đó cũng là lòng tốt thể hiện tấm lòng của một người.
Cổ nhân có câu: “Nhân hữu đoản, thiết mạc yết; nhân hữu tư, thiết mạc thuyết”. Dịch nghĩa: Người có lỗi, chớ vạch trần; việc riêng người, chớ nói truyền.
Khi tương tác với mọi người, chừa một con đường cho người khác là nền tảng của một mối quan hệ lâu dài.
Có một câu chuyện như vậy được ghi lại trong “Những câu nói của Khổng Tử”: Khổng Tử và một nhóm đệ tử ra ngoài không may gặp phải mưa lớn và không mang theo ô.
Đi ngang qua nhà Tử Hạ, một đệ tử đề nghị mượn ô của Tử Hạ.
Khổng Tử không đồng ý nói với các đệ tử: “Tử Hạ là người keo kiệt, không cho ta mượn thì mọi người cho là không kính trọng thầy; nếu cho ta mượn thì trong lòng sẽ khó chịu”.
Theo quan điểm của Khổng Tử, điều khôn ngoan là biết khuyết điểm của người khác và không làm khó họ, tránh khiến họ rơi vào tình thế khó xử.
Nhìn thấu một điều gì đó thì dễ, nhưng điều khó nhất là không nói ra. Người có thể nhìn thấu mà không nói là người thông minh.
2. Biết người mà không phán xét là tu dưỡng
Có một câu nói cổ: “Bạn không cần phải nói với mọi người mọi điều bạn biết, nếu không bạn sẽ không có bạn bè”.
Chúng ta không thể can thiệp vào cuộc sống của người khác, nhưng chúng ta có thể kiểm soát lời nói và hành động của chính mình.
Có một câu chuyện như vậy: Có một người đàn ông tên là Sĩ Thành Khỉ, rất tự cao về bản thân, anh ta nghe danh về Lão Tử đã lâu, nên muốn đến để học hỏi. Nhưng khi đến nơi, thấy nơi ở của Lão Tử dơ bẩn và lộn xộn, cảm thấy rất bực bội, liền nói với Lão Tử:
“Tôi nghe nói ông có trí tuệ, là một nhà đạo đức; cho nên ngưỡng mộ thanh danh mà nghìn dặm từ xa đến, nhưng đến đây lại thất vọng vô cùng. Rõ ràng nhà ông chẳng khác nào hang chuột, chuồng bò, chuồng ngựa, chuồng heo. Tôi không biết ông có gì đáng để tôi thỉnh giáo?”
Trên đường về, anh cảm thấy áy náy. Anh cứ suy nghĩ mãi, ngày hôm sau chịu không nổi, anh trở lại gặp Lão Tử nói: “Thật kì lạ! Hôm qua, tôi đến thỉnh giáo ông, nhưng không giữ lễ phép với ông, lại nói những lời mạ nhục ông. Vì sao ông không phản ứng, cũng không tức giận?”
Lão Tử trả lời: “Nếu như tôi là một người có đạo đức thật sự, thì cho dù anh mắng tôi là con trâu, con ngựa; hoặc là con chuột thì có liên quan gì với tôi? Việc này chẳng có gì quan trọng cả!”
Người xưa có câu: “Không thể nói chuyện biển cả với ếch ngồi đáy giếng, không thể bàn về băng tuyết với côn trùng mùa hè”.
Khi đối xử với người khác, bạn không nên đối xử với người khác theo tiêu chuẩn đánh giá của bản thân và nên giữ im lặng, chỉ khi đó bạn mới có thể giành được sự tôn trọng của người khác.
Nếu bạn chỉ trích người khác về những khuyết điểm của họ, bạn sẽ không thể sửa chữa chính mình.
Đừng chỉ trích người khác mà không làm việc của mình, bởi nói nhiều có thể làm tổn thương lòng người. Biết người mà không phán xét họ là trình độ tu dưỡng cao nhất của một người.
3. Biết sự thật mà không tranh cãi là trí tuệ
Tôi đã từng chứng kiến một câu chuyện như vậy: Ngày xửa ngày x��a, có một kỳ thủ nổi tiếng đến nỗi có khách đến nhà ông để bàn luận về kỹ năng chơi cờ dưới danh nghĩa xin lời khuyên, kỳ thủ gật đầu đồng ý.
Người khách chỉ vào hộp cờ và nói: “Ông có biết trong đó có bao nhiêu quân cờ không?”
Người chơi cờ mỉm cười nói: “Có 181 quân đen, 180 quân trắng và tổng cộng 361 quân cờ”.
Người khách sau đó cười lớn, lấy ra một quân cờ giấu trong lòng bàn tay và dọa rằng người chơi cờ đã trả lời sai và thua kém mình.
Khi các học trò của người chơi cờ thấy thầy mình bị xúc phạm, họ bắt đầu tranh cãi với vị khách.
Sau một lúc, người chơi cờ lịch sự thừa nhận sự thiếu sót của mình và vị khách vui vẻ rời đi.
Các học trò phàn nàn rằng người này rõ ràng là cố ý, người chơi cờ dùng điều này để dạy đệ tử: “Đã biết hắn là người vô lý, sao còn tranh cãi với hắn? Nếu tranh cãi sẽ không giải quyết được gì”.
Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử nói: “Thiện giả bất biện, biện giả bất thiện”. Người lương thiện không tranh không cãi, người tranh cãi không phải người lương thiện.
Mọi người đều biết sự thật nhưng rất ít người có thể làm được không vạch trần.
Chúng ta luôn phàn nàn rằng người khác vô lý, nhưng khi bạn tranh cãi với người khác, bạn sẽ trở thành loại người hay phàn nàn.
Tranh luận với người mạnh hơn bạn là vô ích; tranh luận với người yếu hơn bạn là vô nghĩa.
Kiềm chế ý muốn tranh luận với người khác về đúng sai là khả năng lớn nhất của con người. Bởi nhận thức là khác nhau, nếu tranh luận sẽ là lãng phí.
Nếu bạn thắng trong cuộc tranh luận, đối phương sẽ mất mặt; Nó không mang lại lợi ích gì cho người khác hoặc cho chính mình. Có thể nói hùng hồn là một loại năng lực, nhưng biết mà không tranh cãi là một loại trí tuệ.
Có câu nói rằng: “Chúng ta chỉ mất hai năm để học nói, nhưng phải mất sáu mươi năm để học cách im lặng”.
Cách nói của người khôn ngoan là: đừng nói nhiều, bớt phán xét người khác và đừng tranh cãi. Chỉ bằng cách nhìn thấu sự việc mà không nói ra, chúng ta mới có thể hòa hợp với nhau một cách thoải mái; Chỉ bằng cách biết mà không phán xét, bạn mới có thể giành được sự tôn trọng; Chỉ khi không tranh cãi, bạn mới có cuộc sống hạnh phúc. Đó là sự tôn trọng và cũng là cảnh giới tu dưỡng cao của đời người.
Thùy Dung biên tập
Nguồn: aboluowang (Vương Hòa)
34 notes
·
View notes
Text
hong biet tu bao gio ma ban than minh
moi khi buon cu nghi toi may thu hong tot cho minh
minh da nghi xo khuyen, cat toc, ruou bia, thuoc la….
luc day noi dau minh duoc xoa diu
11 notes
·
View notes
Text
❥ Bị người hiểu lầm mà không phân trần, là rộng lượng. Sự việc thật giả, thời gian sẽ cho câu trả lời tốt nhất.
❥ Bị người gây tổn thương mà không oán trách là lương thiện. Tình đời nóng lạnh, thời gian sẽ chứng minh tất cả.
❥ Bị người vu khống mà không buồn giận, là có tu dưỡng. Phẩm chất tốt xấu, thời gian sẽ soi sáng tỏ tường.
❥ Ở đời nhiều khi hơn nhau không phải bạn nhìn thấu bao nhiêu chuyện, mà quan trọng ở chỗ biết xem nhẹ những việc gì.
❥ Tấm lòng rộng hay hẹp không phụ thuộc việc bạn quen biết nhiều người hay ít, mà có thể bao dung được những ai.
❥ Người chấp nhận thiệt thòi sẽ không bao giờ bị thua thiệt, sớm muộn gì cũng sẽ có sự bù đắp xứng đáng.
❥ Người nhường nhịn không hề mất đi tất cả. Ngoài sự tự tôn, thì trước mắt bạn sẽ giữ được lòng người.
14 notes
·
View notes
Text
Tesão de mais nele... (02-03-2024)
By; Natyzinha
Oi, me chamo Natalia, tenho 29 anos e sou casada.
O que contarei se passou na semana passada.
Na quinta-feira a tarde eu sai com o Neto na hora do almoço e acabei dando uma boa chupada nele e ficamos só nisso...
Naquela noite, sai com o meu marido, tomei algumas cervejas, meu marido me acompanhou, mas me disse que eu estava diferente, distante, mal sabia ele que eu ainda pensava na tarde gostosa, ainda sentia o gosto da pica na minha boca, e me questionava o pq de não ter “metido”, “dado gostoso”, pois era o que eu mais queria ter feito… maldita consciência que não me deixou aproveitar, mas eu só pensava em encontrá-lo de novo e gozar…gozar muito naquela pica gostosa.
Fazia uns 15 dias que eu não transava com meu marido, ele não me procurava e eu também não o procurava, havia deixado de ser bom, tinha ficado digamos “trivial”, eu não gosto de TRANSAR, gosto mesmo é de FUDER, ser uma putinha faminta na cama, embora até então eu não havia feito ainda sexo anal, e também nunca deixará que gozassem na minha boca, mas chupar e meter de tudo que é forma eu adorava.
Depois de tomarmos umas cervejas, eu já meio tontinha, meu marido veio me beijar, queria fazer um sexo gostoso, e eu estava louca para dar, mas não para ele, veio me beijando, me alisando e eu dei uns dois beijos e disse que não, que estava com sono, e que estava cansada, me virei para o lado e fui dormir.
Na sexta-feira, acordei cedo e recebi um zapp do Neto, na qual ele dizia que eu havia o deixado na mão, que teve que se masturbar pensando em mim de quatro, só de calcinha tomando pica. Respondi que tinha acordado pensando nele, e que estava arrependida de não ter transado efetivamente com ele, e que tinha acordado molhadinha de tesão por ele, me pediu uma foto da minha bucetinha e da calcinha molhada, eu disse que não e fui para o trabalho.
No trabalho eu só pensava em como havia sido burra, pq não tinha dado gostoso, e quando fui ao banheiro não aguentei e tirei uma fotinho só de calcinha, tirei onde aparecia a calcinha toda molhada, me masturbei de pé encostada na parede do banheiro, me acalmei um pouco, mas isto foi só até à hora em que recebi um zapp dele dizendo que não parava de pensar em mim, que estava louco para me ver de novo, eu enviei de volta perguntando se poderia ser HOJE (sexta-feira).
Demorou, mas recebi a resposta que hoje não daria, pois tinham agendado uma reunião na qual era imprescindível que ele participasse, fiquei decepcionada, pois teria que ficar sem por alguns dias, visto que no fim de semana seria impossível, enviei um zapp dizendo que era uma pena, que eu estava com muito … muito tesão, recebi a resposta na qual ele dizia que eu não gastasse meu tesão com meu corninho, enviei dizendo que não daria para ele, que iria aguentar até que pudéssemos nos ver, e que meu tesão era por ele, só por ele.
À tardinha já em casa, tomando um mate, meu marido chegou, queria dar uma saída, eu disse que topava ir a um barzinho.
Chegamos no Cruz de Malta, sentamos e passados uns 15 minutos não é que ele entra acompanhado da esposa e de mais um casal de amigos, nossa…tremi, estava gostoso, e eu teria que me controlar muito, pois por infelicidade ou felicidade sentaram em uma mesa de frente para nossa.
Quando me viu notei que deu um sorriso, e que logo pediu licença e foi até o banheiro, eu queria ir até lá, pega-lo no banheiro mesmo, dar um amasso, pegar aquela pica na mão, mas achei meio arriscado, e recebi um zapp, fiquei curiosa, mas não poderia abrir na frente do meu marido, pois o mesmo já havia me perguntado o pq de eu estar tão inquieta, e foi neste momento que chegaram amigos do corninho, sentaram em nossa mesa, e eu disse que ia ao banheiro, fui ansiosa, ele já estava de volta à mesa, e no banheiro abri a mensagem
– “Tu ta um tesão, que vontade de te chupar toda, de socar forte dentro de ti, Saudade”.
Nossa li e estremeci, a calcinha molhou na hora, enviei zap dizendo que ele não imaginava o quanto minha calcinha estava molhada, mas voltei para a minha mesa e não me contive, enquanto meu corninho conversava eu bebia uma cerveja e encarava meu macho gostoso. Recebi outro zapp, e resolvi ler, pois meu marido estava já meio bêbado e conversava animadamente
– vai no banheiro, tira e me entrega na mão.
Bem capaz que eu faria isto, mas quando ele se levantou e dirigiu-se ao banheiro, eu mais que depressa fui até o banheiro feminino, que fica ao lado do masculino, tirei a calcinha, e quando ia saindo com a minúscula peça na mão o encontrei na porta do banheiro masculino, o cumprimentei, dei dois beijos no rosto e entreguei a calcinha, fui para a minha mesa, mas vi que ele voltou ao banheiro e uns 2 minutos depois recebi outro zapp
– “toda melada, tive que cheirar e passei a língua”.
Fiquei louca com o zapp, não aguentava só ficar olhando, cheguei a pensar em pedir que fosse ao banheiro que eu ia fazer uma loucura, pegar ele no banheiro, mas havia muita gente ainda no barzinho, o jeito foi pedir para ir embora, tinha bebido então cheguei em casa e fui direto tirando a roupa, foi quando meu marido me olhou e disse:
– Hum ta com tesão.
Perguntei pq?
– Saiu sem calcinha, vem aqui que te quero.
To cansada, não me deu bola, ficou conversando com os amigos.
Fui desconversado, e enquanto ele tomava a última fui deitar, acordei com ele me encoxando, tava de pau duro, mas eu não queria, disse novamente que estava cansada, virou bravo para o lado e ainda ouvi dizer:
– Deve ta ���dando” para outro.
Parece que até estava sabendo rsrs, passava dias, até mês sem me querer, e nos dois últimos dias me queria… louco…não quero.
Sábado acordei tarada, precisava dele, enviei um zapp dizendo que estava pensando nele, e perguntei quando ele devolveria minha calcinha. A resposta veio rápida;
- quero te ver hoje, tens tempo?
O que eu iria inventar meu marido em casa e iríamos almoçar na minha mãe. Respondi que não tinha como, embora desejasse muito, não recebi mais nenhuma zapp. Bah, mas eu estava louco de vontade de pelo menos ver, e perguntei por zap se teria como nos vermos, mas que teria que ser uma meia hora no máximo, me respondeu apenas que horas e onde, falei que esperasse, pois eu teria que inventar algo para o maridinho.
Passava a tarde e eu bolando algo, procurando o que inventar, foi ai que falei que iria no Supermercado buscar umas coisas para o café, meu marido disse que iria junto, mas falei que precisava conversar com a minha mãe, que ela tinha algo sério para me contar, e iria aproveitar a ida ao Supermercado, relutou muito, mas peguei a mãe pela mão e fomos, quando chegamos no estacionamento, falei que ela entrasse, comprasse umas coisas para o café, e tive que contar, falei que iria me encontrar com o Neto, ela me disse que não ia compactuar, mas falei que ela sabia o que eu sentia por ele há dez anos, e se ela desejasse contar, que contasse, ela falava que eu nunca havia traído, tentei argumentar, até que ela disse que só iria fazer parte disso pq era com o Neto.
Tínhamos marcado de eu deixar o carro no estacionamento e me esperaria na rua de trás, e foi assim que fizemos, eu de vestidinho preto, e calcinha pequena e pretinha, minhas pernas tremiam, e creio que se tivesse sem calcinha o sumo estaria escorrendo pelas minhas pernas.
Entrei no carro, e ele veio querendo me beijar, falei que ali não, que fosse para outro lugar, andou umas duas quadras e parou o carro, veio direto me beijando a boca, e colocando a mão nas minhas coxas, eu respondi e agarrei gostoso o pau dele por cima da calça, ele foi abrir o zíper, eu disse que ali não, me tocou e viu que eu estava louca de tesão, mas ligou o carro e saiu, parou em uma rua bem deserta, onde de um lado da rua não haviam casas, apenas um campo, e foi ai que enfiou de verdade a mão em mim, começou a me masturbar, deitou o meu banco e pediu que eu mostrasse a bucetinha.
Eu fiz, levantei o vestido e abaixei calcinha e mostrei minha bucetinha bem depiladinha, ele enlouqueceu, tirou o pau para fora e com uma mão no meu grelinho e com a outra se masturbando, que cena linda, eu avisei que assim iria gozar, e veio…veio o meu orgasmo, meu gozo, acho que gritei, e quando ele disse que logo também iria gozar eu peguei o pau, fiquei de quatro no banco e comecei a mamar gostoso, punhetiei, lambi e pedi porra, leitinho e ele me lembrou que iria gozar, e que eu não deixava gozar na minha boca, não dei bola, queria, acho que queria a porra toda na boca, queria sentir pela primeira vez na vida o gosto da porra, e nada melhor que ser de quem me tirou o cabaço, e senti o pau parece que encher, as veias saltarem e veio um jato de gozo na minha boca, nossa aquilo me enlouqueceu e comecei a mamar mais, queria sugar tudo, mas era muito…muito, tanto que encheu minha boca, escorreu pelo cantinho da boca, me limpou e passou a porra no bico do meu seio, engoli o leitinho e nos beijamos.
Eu disse que precisava ir embora, que minha mãe estava esperando, e que tínhamos que ter paciência e deixar para outro dia.
Recompus-me, ele também e pedi para ir embora, antes de me deixar na rua de trás do Super, marcamos de nos encontrar na segunda-feira bem cedinho da tarde para que pudéssemos fazer tudinho, passou a mão na minha buceta, chupou os dedos e desci mais louca do que quando o encontrei.
Enviado ao Te Contos por Natyzinha
21 notes
·
View notes
Text

洞房昨夜停紅燭, 待曉堂前拜舅姑。 妝罷低聲問夫婿, 畫眉深淺入時無。
《閨意-近試上張水部朱慶餘》【朱慶餘】
Khuê ý (Cận thí thướng Trương thuỷ bộ)
Phiên âm: Động phòng tạc dạ đình hồng chúc, Đãi hiểu đường tiền bái cữu cô. Trang bãi đê thanh vấn phu tế: “Hoạ mi thâm thiển, nhập thì vô?”
Dịch Thơ: Phòng hoa vừa tắt ngọn đèn hồng, Chờ sáng lên thăm bố mẹ chồng. Mày kẻ vừa xong, khe khẽ hỏi: "Anh xem sẫm nhạt, hợp thời không ?" - Chu Khánh Dư - dịch Nam Trân
Trước kia từng đọc được câu thơ của Âu Dương Tu đời Tống, "Dưới song bước đến đỡ dìu nhau, hỏi nhỏ kẻ mày đậm nhạt, hợp thời không."
Bỗng thấy xúc động khôn xiết, muôn mối tình sâu hiện lên trước mắt. Về sau lại đọc được câu thơ của Chu Khánh Dư: "Mày kẻ vừa xong, khe khẽ hỏi: 'Anh xem sẵm nhạt, hợp thời không?' " Lại càng cảm thấy dịu dàng đa tình, không quá thẹn thùng.
Trước gương đang điểm trang, phu quân phong độ ngời ngời như cây ngọc đón gió đã đứng phía sau. Nàng cầm bút vẽ nét mày cong như liễu mảnh trăng khuyết, tú lệ tự nhiên, dịu dàng đáng yêu. Chàng chăm chú ngắm nhìn, sóng mắt long lanh, tình nồng ý thắm, khen không dứt miệng.
Đây là một đôi vợ chồng mới, đêm qua động phòng hoa chúc, quấn quýt dịu dàng khôn xiết, sáng ra trang điểm, tình chàng ý thiếp, ân ái mặn nồng.
Thời xưa trong dân gian, việc cưới gả đều nghe theo ý cha mẹ, lời mối mai, có được mấy người thực lòng yêu nhau, thề nguyện bạc đầu đâu?
Song rất nhiều cặp vợ chồng, tuy chẳng mấy khi tình ý nồng nàn, nhưng trong cuộc sống bình thường vẫn kính trọng nhau như khách. Nàng vì chàng rửa tay nấu canh, nâng khăn sửa túi, chàng vẽ mày cho nàng trước gương, khoác thêm áo cho nàng bên song. Có lẽ tình yêu bình đạm chỉ đơn giản là bên nhau như thế, không cùng sống chết, nhưng cùng ăn ở, ngọt bùi đắng cay vẫn bên nhau.
Bấy giờ tôi cũng đương độ tuổi xuân, tấm lòng như hoa sen chớm nở mùa hạ, chẳng vướng bụi trần. Nguyện tìm cho được một người đàn ông ôn hòa trong trẻo, tôi làm người vợ như hoa mai của chàng, sinh con đẻ cái cho chàng, ngày tháng êm đềm tươi đẹp. Chẳng cần chàng thề hẹn, chỉ cần vẽ mày cho tôi suốt đời. Biết bao suy nghĩ, lại như gió thu như nước chảy, một đi không trở lại. Giờ thì thanh xuân đã hết, chỉ còn mấy mảnh hồi ức tàn khuyết cùng chút hơi ấm dịu dàng thỉnh thoảng mới gặp lại trong mơ.
Đời người có hối hận, có tiếc nuối, có nỗi trống trải không sao lấp đầy, cũng có sự tổn thương không gì bù đắp nổi. Tôi từng nói tình yêu đẹp nhất phải như ngọc thạch, ấm áp kiên định, cả đời không biến chất, không vơi tình. Thực may, tôi đã từng có cảm giác mình mong muốn, cũng từng nhận được vô vàn ân sủng. Thực không may, hết thảy ân tình đã bị dòng thời gian vội vã vùi chôn, mà kết cục cũng bị sửa đổi, cả hai chúng tôi đều có những quá khứ không thể quay lại được.
Về sau mới biết, Chu Khánh Dư viết bài thơ này để dâng lên Trương Tịch trước khi thi tiến sĩ. Ông tự ví mình như nàng dâu mới, ví Trương Tịch như chú rể, lại ví quan chủ khảo như bố mẹ chồng, nhân đó xin ý kiến Trương Tịch. Thời Đường, những sĩ tử dự thi tiến sĩ đều gửi văn thơ tới những đạt quan quý nhân để xin giới thiệu. Đối tượng mà Chu Khánh Dư dâng bài thơ này lên là quan thủy bộ lang trung Trương Tịch. Nghe nói bài thơ của
Chu Khánh Dư được Trương Tịch ưa thích, còn làm thơ tặng lai:
越女新妝出鏡心, 自知明豔更沈吟。 齊紈未是人間貴, 一曲菱歌敵萬金。
《 寄朱慶餘 》【 張籍 】
Gái Việt bên gương mới điểm trang, Biết mình xinh đẹp vẫn mơ màng. Lụa Tề chưa đủ cho người quý, Một khúc "Lăng ca" giá vạn vàng.
- Bài Ký Chu Khánh Dư - dịch Lãng Xẹt Tử
Trương Tịch ví Chu Khánh Dư với cô gái hái ấu, khen nàng dung nhan xinh đẹp, tiếng ca trong trẻo, ắt sẽ được người ta yêu mến, ngầm ám chỉ
Chu Khánh Dư không cần lo về việc thi cử.
Bất luận Chu Khánh Dư về sau có đỗ cao hay không thì đời người gặp được kẻ hiểu tài mình như thế cũng đủ rồi. Xưa nay biết bao tài tử phong lưu không gặp được minh chủ, không ai thưởng thức, long đong suốt đời.
Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, biết bao duyên phận trên đời, ghi lòng tạc dạ, còn sâu nặng hơn ái tình nam nữ. Trương Tịch chân thành làm thơ tặng, thật lòng đối đãi, tình cảm này chẳng khác đức lang quân đa tình vẽ mày cho người con gái mình yêu trước gương, tình cảm thắm thiết. Còn Chu Khánh Dư lại giống cô dâu mới cưới, đêm qua nến đỏ soi chiếu, sáng hôm sau lại phải ra chào hỏi cha mẹ chồng, nên mới dậy sớm trang điểm để tới sảnh hành lễ, chấm than vẽ mày, lại không biết nên vẽ đậm hay nhạt, đành khẽ khàng hỏi nhỏ: "Anh xem sẵm nhạt, hợp thời không?" Câu hỏi khẽ này thực e thẹn kín đáo, rung động lòng người. Chỉ một tiếng hỏi nhỏ đã khắc họa hoàn chỉnh nội tâm dịu dàng của cô dâu mới. Nhà thơ ví nỗi lo không biết có thể thuận lợi bước vào con đường làm quan hay không với tâm tình của cô dâu mới lần đầu gặp cha mẹ chồng, thực là khéo léo mới mẻ, khiến người ta xúc động.
Thơ Chu Khánh Dư mới mẻ tinh tế, miêu tả tỉ mỉ, mang đậm phong vị riêng. Mà câu trả lời của Trương Tịch cũng hết sức khéo léo tự nhiên, có thể nói là xứng đôi vừa lứa, trở thành giai thoại thiên cổ. Bất luận là đời thịnh hay đời loạn, đều không thiếu tài tử cao sĩ, cuộc đời đằng đằng, những người có duyên hợp được với họ có thể nói là cực kỳ ít ỏi. Bạn dốc hết cả đời ra tranh danh đoạt lợi, song thành bại được mất chỉ trong một thoáng qua. Duyên trần cũng vậy, biết bao tài tử giai nhân, từng thề cùng sống chết, hứa hẹn bạc đầu, cuối cùng lại phụ bạc nhau, làm lỡ người mà tổn thương mình. Những đôi có thể nâng án ngang mày, bình đạm sống hết đời như Mạnh Quang và Lương Hồng, chỉ có ở nhà dân chúng tầm thường. Còn những mối tình đẹp đẽ trong sách vở hay kịch hát phần nhiều là bi kịch, không được viên mãn. Cũng phải, cái đẹp nhất của cuộc đời là giản dị, tình ái cũng nên như nét mày giai nhân mới kẻ, đậm nhạt phải lẽ, không ấm không lạnh.
Người chẳng gì bằng cũ, vợ tào khang không thể coi thường.
Nữ nhi xinh đẹp tới đâu cũng chỉ được mười mấy năm ngắn ngủi, dẫu có nhan sắc nghiêng thành thì cuối cùng cũng sẽ phai tàn và già đi. Mà tình như rượu ủ, phải chôn giấu thật kĩ, càng lâu vị càng thuần, để lâu ngày mới đem ra thưởng thức. Nhưng có lúc, buông tay cũng là một cách thành toàn, thuận theo vận mệnh là để giải thoát linh hồn, khoan dung với người khác cũng là đối tốt với mình.
Nếu hỏi thế nào là may mắn, thì ấy là đời này yêu được người mình chờ đợi đã lâu, hơn nữa đôi bên có được nhau hoàn toàn, không phải chia lìa.
Nguyện cả đời trang điểm vì người ấy, mãi tới khi tóc bạc sắc phai, vẫn hạ giọng hỏi khẽ: "Anh xem sẵm nhạt, hợp thời không?"
Trích: Một Quyển Phong Hoa Đại Đường - Bạch Lạc Mai - Tố Hinh
7 notes
·
View notes
Text
Traditional Vietnamese Theatre
The offspring of Chinese Opera, different forms of traditional Vietnamese theatre have flourished over the years, each with their own unique flavour. The major genres of theatre in Vietnam are:
1. Hát Tuong or "hát boi"
Theatre Actors of Vietnam in Early Times
Often called 'classical Vietnamese opera', Hat Boi was imported from China and performed for royalty as far back as the 13th century. The theme of the play was usually on important aspects of Vietnamese culture, with the plot centred around decorum and history, using easily recognizable stock characters with elaborate make-up and costumes. An improvised form of imperial court music Nhac Tai Tu accompanied the play.
2. Cai luong
A more popular form of theatre in Vietnam than Hat Tuong, Cai Luong has been one of the most adaptable forms of theatre. It was based on contemporary themes and incorporated modern elements such as an electric guitar into it, while the singing that accompanied the play was high on vibrato. However, since the 1970s and 80s, the popularity of Cai Luong has declined rapidly, and it now sustains itself mostly on state funding.
4. Múa roi nuoc (Water Puppetry)
Water Puppetry, a unique form of theater originating from Vietnam
Better known as water puppetry, this is the quintessential form of Vietnamese theatre that attracts hordes of tourists every year. Puppeteers are hidden behind a split-bamboo screen and use long poles hidden under the water to control the puppets. Developed in North Vietnam, water puppetry is one of the most popular aspects of Vietnamese culture worldwide as it is an art form unique to the country.
Nowadays, Vietnamese theatre has become more diverse and welcomed modern styles, making use of acrobatics, props and optical illusions. The best places to catch water puppet shows are at the Thang Long Water Puppet Theater in Hanoi and the Golden Dragon Water Puppetry Theatre in Ho Chi Minh City, while the majestic Saigon Opera House is your go-to destination for all other kinds of live shows
18 notes
·
View notes
Text
8 nỗi khổ lớn nhất đời người, chưa nếm trải thì không thể hiểu giá trị của hạnh phúc
“Xưa nay do nhìn từ quan niệm “đời là bể khổ” mà đã có ý kiến phiến diện cho rằng Đạo Phật bi quan, yếu thế. Nhưng nếu dùng tuệ nhãn mà nhìn nhận thì có thể nói “Khổ đau” là một trong nhiều quan niệm của Phật giáo về nhân sinh quan chứa đựng giá trị nhân văn cao rất đẹp.Phật giáo chỉ ra bản chất khổ đau của sự hiện hữu là gì và từ đó, giúp con người thực hành…

View On WordPress
0 notes
Video
youtube
Yên Tử - Hành trình về miền đất Phật - Chi tiết từng điểm đến
Khu di tích danh thắng Yên Tử là một quần thể di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh nằm ở tỉnh Quảng Ninh, Việt Nam. Nơi đây không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ mà còn là cái nôi của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, một dòng thiền độc đáo do vua Trần Nhân Tông sáng lập. Yên Tử có diện tích rộng lớn, bao gồm nhiều chùa, am, tháp và cảnh quan thiên nhiên đẹp mắt. Yên Tử là nơi vua Trần Nhân Tông tu hành và sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử vào cuối thế kỷ 13. Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử là dòng thiền mang đậm bản sắc Việt Nam, kết hợp tinh hoa của các dòng thiền trước đó và phù hợp với văn hóa, tín ngưỡng của người Việt. Yên Tử là một trung tâm Phật giáo quan trọng của Việt Nam, thu hút đông đảo Phật tử và du khách đến tham quan, chiêm bái. Các điểm tham quan chính bao gồm Chùa Đồng, Chùa Hoa Yên, Chùa Giải Oan, Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử và nhiều chùa, am, tháp cổ kính khác. Yên Tử là một điểm đến du lịch tâm linh và văn hóa quan trọng của Việt Nam, du khách có thể tìm hiểu về lịch sử và văn hóa của Yên Tử, đi bộ đường dài, leo núi, ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ của Yên Tử. Yên Tử là một quần thể di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh nổi tiếng, mang đậm dấu ấn văn hóa và tâm linh của Việt Nam. Dưới đây là giới thiệu ngắn gọn về các địa điểm tham quan chính tại Yên Tử: Cổng Khai Tâm: Cổng tam quan uy nghiêm, là điểm khởi đầu cho hành trình khám phá Yên Tử, mang ý nghĩa "khai mở tâm thức". Gương Thiền Yên Tử: Một khái niệm mang nhiều tầng ý nghĩa, liên quan mật thiết đến lịch sử và triết lý của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Hồ Ngoạn Nguyệt: Hồ nước thanh tịnh, nơi du khách có thể ngắm cảnh trăng và tận hưởng không gian yên bình. Quảng trường Minh Tâm: Không gian văn hóa rộng lớn, nơi diễn ra các hoạt động tâm linh và văn hóa, mang ý nghĩa "tâm sáng". Cung Trúc Lâm: Công trình kiến trúc Phật giáo đồ sộ, là trung tâm của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Huệ Quang Kim Tháp: Ngôi tháp cổ kính, nơi lưu giữ xá lị của Phật hoàng Trần Nhân Tông. Chùa Hoa Yên: Ngôi chùa cổ kính, là trung tâm tu hành của Phật hoàng Trần Nhân Tông và các đệ tử. Chùa Một Mái: Ngôi chùa độc đáo với kiến trúc nửa ẩn mình trong hang núi, gắn liền với lịch sử tu hành của Phật hoàng. Chùa Giải Oan: Ngôi chùa gắn liền với câu chuyện giải oan cho các cung tần mỹ nữ của vua Trần Nhân Tông. Tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông: Bức tượng lớn, thể hiện lòng tôn kính đối với vị vua anh minh, người sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Chùa Đồng: Ngôi chùa nằm trên đỉnh núi Yên Tử, được làm hoàn toàn bằng đồng, là biểu tượng của Yên Tử. Làng Nương: Ngôi làng mang đậm nét văn hóa Bắc Bộ truyền thống, gắn liền với những câu chuyện lịch sử và tâm linh.
2 notes
·
View notes
Text
Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp Tôn Kính Phật tuyệt ��ối. Từ bi thương yêu tất cả chúng sinh vô hạn. Giữ tâm khiêm hạ tột cùng, luôn tôn trọng muôn vạn loài chúng sinh, thấy mình chỉ là tầm thường thấp kém, là cỏ rác cát bụi. Chúng con nguyện tin nhân quả là công bằng tuyệt đối. Dù trong khổ đau nghịch cảnh luôn biết nhận lỗi về mình. Ứng dụng và đối chiếu với nhân quả mỗi ngày. Suy tư chiêm nghiệm nhiều về nhân quả để dừng tay tạo nghiệp khi nghiệp đến với chúng con. Nguyện trên Phật gia hộ cho chúng con luôn biết rõ bản chất cuộc đời này là đau khổ, ái dục ở thế gian thì vui ít, khổ nhiều. Thân xác này là vô thường. Tâm này là vô ngã. Sống ở thế gian nhưng tâm thường lìa thế gian, để khi phước đến chúng con không đắm say hưởng thụ, nghiệp đến không nản chí ngã lòng. Nguyện trên Phật gia hộ cho chúng con định hướng mục tiêu tu hành là Vô Ngã . Là giải quyết vấn đề khổ và chấm dứt đau khổ, không chạy theo một mục tiêu nào khác. Nguyện trên Phật gia hộ cho chúng con đời đời kiếp kiếp sinh ra đều gặp được Phật Pháp. Gặp được Thầy lành, bạn tốt, Thiện Minh Sư dẫn dắt chúng con trên bước đường tu tập giải thoát giác ngộ. Khi có chuyện không hay xảy ra, chúng con nguyện luôn nhận lỗi về mình, không kết tội ai. Tự hứa nghiêm khắc với lầm lỗi của chính mình và quyết tâm không phạm lại.Về phần lỗi của người thì độ lượng, tha thứ, khéo léo tế nhị, chỉ lỗi trong tình thương yêu khi có cơ hội hoặc hoàn cảnh thuận tiện.
Nguồn: Via-coitaba.net
33 notes
·
View notes